Dịch thơ láo nháo tí cho đời nó vui :D

August 30, 2008

Hình ảnh trên do 123 “thuổng” chỉ có tính chất minh họa 😀
(mậu tí niên, bát nguyệt, sơ nhất nhật, dần thời,
123 tuyển dịch thơ tình Trung Hoa)

李端
鳴箏

鳴箏金粟柱,
素手玉房前。
欲得周郎顧,
時時誤拂弦。

Lý Đoan
Minh tranh

Minh tranh kim túc trụ,
Tố thủ ngọc phòng tiền.
Dục đắc Chu Lang cố,
Thời thời ngộ phất huyền.

Dịch nghĩa:
Đàn tranh phím trụ bằng vàng,
Bàn tay trắng đẹp (mỹ nhân ngồi gảy đàn) trước phòng ngọc.
Muốn được Chu Lang ngước mắt ngắm nhìn mình,
Thỉnh thoảng (nàng) gảy sai dây đàn. (1)


Gảy đàn tranh

(123 dịch thơ)

1

Mỹ nữ đánh đàn tranh,
Lão Chu chỉ gật gù.
Nàng liền gảy sai bét,
Cho Chu ngước mắt nhìn.

2

Mỹ nữ đánh đàn tranh,
Long lanh bên phím ngọc.
Thi thoảng gảy sai bét,
Cho Chu phải ngước nhìn.

Chú thích:

(1) Chu Lang cố/ Chu Lang nghoảnh nhìn: Chu Lang tức Chu Du, năm 24 tuổi làm Đô Đốc thống lĩnh toàn quân đội nước Ngô (thời Tam Quốc). Chu Du không những tài năng quân sự hơn người, còn nổi danh anh tuấn ở Giang Đông, cầm kỳ thi hoạ đều trác tuyệt, đặc biệt tài thẩm âm của Chu Du được coi là đệ nhất thời Hán Ngụy. Do rất sành âm nhạc, nên nghe đàn đến chỗ nào có nhầm lẫn dù đang ngà say Chu cũng ngoảnh lại nhìn người biểu diễn. Thế nên ở nước Ngô mới có câu “Khúc hữu ngộ, Chu Lang cố”.

Có lần, Chu Du mời một kỹ nữ đàn tranh nổi tiếng đến biểu diễn. Kỹ nữ rất vui mừng, hồi hộp vì được mời, được phục vụ bậc anh hùng nổi tiếng nhất đất Đông Ngô. Khi cô đàn, Chu Du lắng nghe, nhắm nghiền mắt. Nhưng Cô lại muốn Chu Du vừa nghe vừa ngắm sắc đẹp của Cô. Cô nghĩ ra một mẹo: Gảy sai nốt nhạc, thế là Chu Du bừng mắt, cau mày nhìn kỹ nữ oán trách. Cô rất thích thú, lại gảy tiếp thật hay, thỉnh thoảng cô lại dùng mẹo ấy!…


Advertisements

Entry for August 23, 2008

August 22, 2008

MTĐ (26/12/1893-9/9/1976)


毛澤東

採桑子_ 重陽

人生易老天難老,
歲歲重陽,
今又重陽,
戰地黃花分外香。

一年一度秋風勁,
不似春光,
勝似春光,
寥廓江天萬裡霜


Mao Trạch Đông
Thái tang tử _ Trùng dương

Nhân sinh dị lão thiên nan lão,
Tuế tuế trùng dương,
Kim hựu trùng dương,
Chiến địa hoàng hoa phân ngoại hương.

Nhất niên nhất độ thu phong kính,
Bất tự xuân quang,
Thắng tự xuân quang,
Liêu khuếch giang thiên vạn lý sương.

Image

Thái tang tử _ Tiết trùng dương
(Lang Xet Tu dịch)

Người già thấm thoắt, trời già khó,
Bao tiết trùng dương,
Nay lại trùng dương,
Chiến địa hoa vàng toả ngát hương.

Mỗi năm một độ thu thêm gió,
Chẳng giống xuân quang,
Hơn hẳn xuân quang,
Trời nước mênh mang ngàn dặm sương.


20082008_20:08,NMQTABT,NMKMTT

August 20, 2008

KMTT_QUẺ125HẠHẠ3/2(5): Cờ lầm một nước, toàn bàn đều hỏng. Người ta sống ở trên đời, việc trước hết là phải đắc nhân tâm. Đắc nhân tâm thì được nhiều người giúp, thất nhân tâm thì chẳng ai nhìn. Xử thế tiếp vật mà không biết điểm then chốt đó thì hoàn công rồi cũng hỏng hết. Người xin được quẻ này thiết tưởng nên thận trọng, chớ nên coi thường.

Theo ý quẻ cho biết, việc cầu xin của bạn, khó đạt kết quả mỹ mãn, hãy nên ngừng lại, nếu có tiến hành đi nữa cũng chẳng đến đâu, …

Quẻ dạy: Xấu, làm ăn, giao du chớ vội cao… Nên ẩn nhẫn chờ thời là hơn. Mọi việc đều bế tắc chẳng ra gì cả. Cầu danh, cầu lợi thì còn xa xôi…


080808,14:23,BÁC23PHỤC24

August 8, 2008

Núi cao bởi có đất bồi,
Núi chê đất thấp núi ngồi với ai.

Bí là trang sức, trau giồi; trau giồi tới cực điểm thì mòn hết. Cho nên sau quẻ Bí tới quẻ Bác. Bác là mòn, là bóc, lột bỏ cho tiêu mòn lần đi.
Thoán từ
剝: 不利有攸往.
Bác: Bất lợi hữu du vãng.
Dịch: Tiêu mòn: Hễ tiến tới (hành động) thì không lợi.
Giảng: Theo tượng quẻ, năm hào âm chiếm chỗ của dương, âm tới lúc cực thịnh, dương chỉ còn có một hào, sắp đến lúc tiêu hết. Do đó gọi là quẻ thịnh, dương, chỉ còn một hào sắp đến lúc tiêu hết. Do đó gọi là quẻ Bác. Ở thời tiểu nhân đắc chí hoành hành, quân tử (hào dương ở trên cùng) chỉ nên chờ thời, không nên hành động. Chờ thời vì theo luật tự nhiên, âm thịnh cực rồi sẽ suy, mà dương suy cực rồi sẽ thịnh . (Lão Tử khuyên: “đại trí nhược ngu, đại dũng nhược khiếp, đại xảo nhược chuyết (vụng) “nghĩa là phải tạm giấu cái khôn, cái khéo, cái dũng của mình để được yên thân đợi chờ cơ hội).
Thoán truyện: giảng thêm: nên thuận đạo trời mà ngưng mọi hoạt động vì nội quái là Khôn, có nghĩa là thuận, ngoại quái là Chấn có nghĩa là ngưng; mà đạo trời là hết hao mòn (tiêu) thì sẽ phát sinh (tức) – nói về các chào dương; mà hết đầy (doanh) thì sẽ trống không (hư) – nói về các hào âm trong quẻ này.
Đại tượng truyện: chỉ xét tượng của quẻ mà đưa ra một nghĩa khác: ngoại quái là núi, nội quái là đất; núi ở trên đất, đất là nền móng của núi; đất có dày thì núi mới vững; vậy người trên (nhà cầm quyền) phải lo cho dân an cư lạc nghiệp thì địa vị của người trên mới vững. Ý đó thêm vào, không có trong thoán từ.
Hào từ:

6.
上九: 碩果不食, 君子得輿, 小人剝廬.
Thượng cửu: thạc quả bất thực,
Quân tử đắc dư, tiểu nhân bác lư.
Dịch: Hào trên cùng, dương: Còn một trái lớn trên cây, không hái xuống ăn (ý nói dương tức quân tử không bao giờ hết). Quân tử ở hào này được quần chúng (dư) theo; còn tiểu nhân thì biết rằng nếu diệt hết quân tử tức lá phá đổ nhà chúng ở (chúng cũng không còn).
Giảng: Cả quẻ chỉ có mỗi hào này là dương cho nên ví với trái cây lớn còn lại trên cây, không hái xuống ăn thì có ngày nó sẽ rụng mà mọc mầm, như vậy là đạo quân tử không bao giờ hết. Hào 3 và 5 kéo các hào âm khác theo hào dương này, cho nên bảo là quân tử được dân chúng theo. Hào dương này ở trên cùng, cũng như cái nhà che cho tất cả các hào âm ở dưới. Nếu bọn tiểu nhân phá nhà đó cho sập – nghĩa bóng là không còn quân tử thì quốc gia suy vong, chủng tộc tiêu diệt- thì chúng cũng không sống được, không có chốn dung thân.
Vậy ta thấy sở dĩ Chu Công, người viết Hào từ, cho hào 5 theo hào trên cùng (âm theo dương) là vì lẽ có thế xã hội mới tồn tại được, không khi nào người tốt bị diệt hết.
Quẻ này nói về thời âm thịnh dương suy, tiểu nhân tàn hại quân tử, tiểu nhân tuy rất đông, nhưng vẫn có một số (hào 3 và 5) hiểu đạo cải quá, đứng về phe quân tử, và khi xã hội lâm nguy thì ủng hộ quân tử. Người quân tử mới đầu chỉ nên im hơi lặng tiếng mà chờ thời, chuẩn bị cho lúc thịnh trở lại.
Đó là luật âm dương trong vũ trụ; vũ trụ luôn luôn có đủ cả âm, dương ; khi âm cực thịnh, vẫn còn dương, khi dương cực thịnh cũng vẫn còn âm, âm dương cứ thay nhau lên xuống, thế thôi.
Hết 23. QUẺ SƠN ĐỊA BÁC, tiếp đến 24. QUẺ ĐỊA LÔI PHỤC